BÀI THƠ: NGHỀ GIÁO VINH QUANG

Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy

Tiễn trò đi là thấy vinh quang

Một nghề cao quý đàng hoàng

Mỗi năm một chuyến "đò ngang" gửi lòng

 

Mặc dù vậy không mong báo đáp

Chẳng ngại ngần bão táp mưa sa

Thương trò tình nghĩa ruột rà

Trồng cây chỉ muốn nở hoa đẹp đều

 

Mặc trời đất bao điều năng động

Sự biến thiên cuộc sống luân hồi

Đời người từ lúc nằm nôi

Đến khi nhắm mắt mới thôi học thầy

 

Chẳng so tính nơi đây nới đó

Yêu thầy cô để tỏ hiền tài

Kiến thức không của riêng ai

Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tu nhân

 

Ngày hiến chương muôn lần ghi tạc

Nghĩa thầy trò không khác cha con

"Trăm năm bia đá thì mòn"

Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền.

Bài viết liên quan